3 Sự Thật Trần Trụi Về Đàn Ông Bạn Nên Biết

Đàn ông và phụ nữ được sinh ra khác nhau. Cấu tạo sinh học khác, hoóc-môn khác cùng với sự giáo dục khác biệt từ thời thơ ấu khiến 2 bên đôi khi không thể hiểu được đối phương.

Trong số những đặc điểm khác nhau này thì có 3 điểm quan trọng nhất mọi phụ nữ nên biết nếu bạn muốn hiểu biết trọn vẹn về tình yêu cũng như thành công trong tình yêu.

1. Trí tuệ cảm xúc của đàn ông khác với phụ nữ

Những quan niệm của đàn ông và phụ nữ về vợ chồng đã được hình thành từ thời thơ ấu. Ngoài lý do sinh học, thì một phần nguyên nhân là đàn ông và phụ nữ sống trong 2 thế giới cảm xúc riêng biệt từ nhỏ.

Điều này được giải thích bởi 2 nguyên nhân:

– Trẻ em nam và nữ có các sở thích khác nhau với các trò chơi khác nhau.

– Trẻ em thường sợ bị trêu chọc nếu chúng có “bồ”. Một nghiên cứu cho thấy phần lớn trẻ lên 3 nói rằng một nửa số bạn bè của chúng là thuộc giới tính khác; đến 5 tuổi, tỷ lệ ấy chỉ còn 20%; và đến 7 tuổi, hầu hết đều khẳng định rằng chúng không có bạn khác giới.

Phần lớn nam và nữ giới sống trong 2 xã hội riêng biệt này cho đến tuổi thiếu niên. Và khi sống trong 2 thế giới riêng biệt đó, con trai và con gái học cách điều khiển xúc cảm hoàn toàn khác nhau.

Nhìn chung, bố mẹ thường dễ bàn tới những vấn đề có liên quan tới các cảm xúc (trừ sự giận dữ) với con gái hơn con trai.

Khi các bà mẹ chơi với con nhỏ, họ cũng thể hiện cảm xúc khác nhau với con gái nhiều hơn, và thường bàn luận chi tiết hơn với con gái về trạng thái cảm xúc của mình, mà không làm điều đó với con trai.

Trái lại, với con trai, họ thường nói tới nguyên nhân và hậu quả của các cảm xúc như sự giận dữ (thường là để giúp chúng đề phòng).

Theo Leslie Brody và Judith Hall – những người đã tổng kết các công trình nghiên cứu về cảm xúc khác nhau giữa 2 giới – thì con gái học sử dụng ngôn ngữ nói sớm hơn con trai, nên chúng diễn đạt cảm xúc tốt hơn, dùng ngôn ngữ để phân tích phản ứng cảm xúc tốt hơn, chế ngự một số cảm xúc (như thích đánh nhau) khéo léo hơn.

Trái lại, con trai không chú ý tới biểu hiện bằng lời của các cảm xúc, chúng thường không có ý thức về trạng thái cảm xúc của mình và của người khác.

Lên 10 tuổi, con gái và con trai gần như ngang nhau về mặt gây hấn và đối đầu công khai khi chúng nổi giận. Nhưng lên 13 tuổi, một sự khác nhau quan trọng xuất hiện giữa hai giới tính.

Con gái trở nên thành thạo hơn con trai trong “sách lược” gây hấn tinh vi, như: tẩy chay, nói xấu và trả thù gián tiếp. Nhưng con trai vẫn tiếp tục tìm cách đối đầu trực tiếp và không biết tới sách lược ngấm ngầm ấy. Một trong những mặt mà con trai (sau này là đàn ông) tỏ ra kém thành thạo hơn con gái là uyển chuyển bơi giữa khúc lượn của dòng sông tình cảm.

Khi con gái chơi với nhau, chúng thường chơi thành từng nhóm nhỏ thân thiết với ý muốn thu nhỏ xung đột và đạt mục tiêu hợp tác lên trên, trong khi con trai lại chơi thành từng nhóm lớn hơn, và sự tranh đua được nhấn mạnh.

Sự khác nhau ấy rõ rệt khi – chẳng hạn – trò chơi bị gián đoạn vì một trong những đứa trẻ tham gia bị đau. Nếu đó là con trai, thì các bạn của nó chờ cho nó rời khỏi sân và thôi khóc để lại tiếp tục chơi. Khi chuyện đó xảy ra ở con gái, trò chơi dừng lại và tất cả tụ tập lại giúp cho đứa bé đang khóc.

Sự khác nhau về ứng xử ấy cho thấy rõ sự khác nhau căn bản giữa hai giới tính: con trai tự hào với tính độc lập và cứng rắn của chúng, trong khi con gái thì cho rằng chúng thuộc về một hệ thống quan hệ. Con trai cảm thấy bị đe dọa bởi tất cả mọi thứ có thể phá vỡ tính độc lập của chúng, còn con gái thì lại sợ bị cắt đứt quan hệ tình cảm hơn.

Tóm lại, sự tương phản ấy trong việc giáo dục cảm xúc khuyến khích phát huy những năng lực rất khác nhau: con gái thì trở thành “chuyên gia khám phá tín hiệu tâm lý bằng lời và không lời, diễn đạt và thông báo tình cảm của mình”; còn con trai thì có xu hướng “giảm bớt cảm xúc gắn liền với trạng thái dễ bị tổn thương, phạm tội, sợ hãi hay khổ sở”.

Hàng trăm nghiên cứu đã đặc biệt cho thấy rõ rằng đàn bà nói chung biểu hiện sự đồng cảm nhiều hơn đàn ông, ít ra là nếu đo biểu hiện ấy bằng năng lực khám phá cảm xúc không nói ra với người khác, từ biểu hiện trên nét mặt, giọng nói hay tín hiệu không lời khác.

Ngoài ra, nhìn chung dễ đọc thấy tình cảm của một người đàn bà trên nét mặt họ hơn là của đàn ông. Trong khi những bé trai và bé gái đều có nét mặt biểu cảm giống nhau, thì từ cấp tiểu học trở đi, tính biểu cảm ấy giảm đi ở con trai và tăng lên ở con gái.

Tất cả những điều trên có nghĩa là – nhìn chung, phụ nữ đến tuổi kết hôn được chuẩn bị để trở thành người làm chủ các cảm xúc, trong khi đàn ông không thật sự hiểu rõ được tầm quan trọng của nhiệm vụ này đối với sự hòa thuận vợ chồng.

Đàn ông rất sẵn sàng bàn luận với người vợ tương lai của mình để thoả mãn sự mong muốn của họ. Nhưng sau khi kết hôn, đàn ông ngày càng ít dành thời gian để nói chuyện với vợ mình và họ tìm thấy cảm giác gần gũi khi cùng làm việc với vợ, như làm vườn chẳng hạn, hơn là bàn luận.

Sự im lặng ngày càng tăng của người chồng có lẽ một phần do họ hơi ngây ngô về tình cảm lứa đôi, trong khi đàn bà cảm thấy rõ hơn những gì trục trặc.

Trong một nghiên cứu cho thấy, đàn ông có cái nhìn lạc quan hơn về tất cả những gì liên quan đến đời sống vợ chồng: tình dục, tài chính, quan hệ với bố mẹ chồng (vợ), lắng nghe nhau và tầm quan trọng được gán cho những thiếu sót của người kia.

Nhìn chung, người vợ diễn đạt lời ca thán dễ hơn người chồng. Nếu kết hợp cách nhìn lạc quan của đàn ông về hôn nhân và sự chán ghét của họ đối với xung đột tình cảm, người ta hiểu được tại sao đàn bà thường hay than phiền rằng chồng mình cứ lẩn tránh khi bàn luận về vấn đề của vợ chồng.

Tình trạng người chồng không thích bàn tới những vấn đề vợ chồng sẽ trở thành nghiêm trọng hơn do họ không có khả năng đọc được biểu hiện trên nét mặt người vợ.

Người vợ nhạy cảm với một biểu hiện buồn rầu trên nét mặt của người chồng hơn là người chồng đối với người vợ. Vì thế, người vợ phải thật buồn lắm thì người chồng mới chú ý, mới hỏi về nguyên nhân buồn rầu.

Trên thực tế, không phải những vấn đề riêng tư, như tần số quan hệ tình dục, giáo dục con cái hay tài chính gia đình, làm cho hôn nhân bị trục trặc mà chủ yếu, cái cách vợ chồng bàn cãi về những vấn đề nhạy cảm ấy mới là điều quyết định số phận của một cuộc hôn nhân.

Chỉ riêng việc đồng ý với nhau về cách giải quyết bất đồng đã là yếu tố chủ yếu cho sự tồn tại vợ chồng: vợ và chồng phải vượt qua sự khác nhau bẩm sinh giữa giới tính khi các xúc cảm bắt đầu loạng choạng.  Không như thế, thì các cặp vợ chồng sẽ bị tổn thương vì rạn nứt về xúc cảm, để rồi cuối cùng bị tan vỡ.

2. Thái độ về tình dục của đàn ông khác với phụ nữ

Đối với đàn ông, tình dục và tình yêu không phải lúc nào cũng là một. Chúng có thể được kết nối, nhưng không giống nhau, và một trong hai điều có thể xảy ra mà không cần đến điều kia. Yêu một người trước khi quan hệ là điều có thể. Và quan hệ mà không có tình yêu cũng là điều có thể.

Điều này được giải thích bởi cấu tạo sinh dục khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ: trong khi cơ quan sinh dục nam có thể dễ dàng tiếp cận thì cơ quan sinh dục nữ lại bị ẩn đi.

Từ nhỏ các bé trai đã quen với việc đụng chạm (đôi khi vô thức) vào cơ quan sinh dục và nhận thức được rằng việc đụng chạm này sẽ tạo ra cảm giác khoan khoái, dễ chịu. Khi đến tuổi trưởng thành, việc đụng chạm này sẽ dẫn đến xuất tinh.

Ở hầu hết các thanh thiếu niên, quá trình này chỉ đơn giản là về thể chất, không nhất thiết phải gắn kết với một người nào cả.

Trong khi đó, phụ nữ với cơ quan sinh dục ẩn đi, không dễ dàng khám phá như các bé trai và chỉ trải nghiệm khoái cảm sinh dục khi đến tuổi trưởng thành, thông thường là trong mối quan hệ đầu tiên. Chính vì lý do này đã hình thành nên các thái độ rất khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ về tình dục.

3. Đàn ông không chỉ yêu bằng mắt

… mà còn yêu bằng tai nữa, giống như phụ nữ vậy!

Trong một cuộc khảo sát của tạp chí Men’s Health (Sức khỏe đàn ông), 65% đàn ông tiết lộ rằng họ sẽ đi tìm bóng hồng khác nếu người phụ nữ hiện tại cằn nhằn quá nhiều!

Nhiều phụ nữ hành nghề mại dâm tiết lộ rằng rất nhiều khách hàng của họ không thực sự tìm kiếm sex. Họ chỉ muốn có ai đó để trò chuyện!

Để cảm thấy an toàn trong mối quan hệ với người mình yêu, cảm giác được đón nhận và yêu thương bởi người đó rất quan trọng. Nhưng cằn nhằn thể hiện điều ngược lại.

Nếu bạn liên tục cằn nhằn, họ sẽ cảm thấy khó để chia sẻ với bạn về vấn đề của họ, và cuối cùng bạn trở thành một phần của vấn đề.

Ở đây tôi không nói đến thời điểm bạn muốn giải quyết việc gì đó giữa hai người, hay bạn không nên góp ý hoặc cải thiện mối quan hệ. Ngược lại đây là chìa khóa cho mối quan hệ hạnh phúc lâu dài. Tuy nhiên cằn nhằn không phải là giải pháp.

Giao tiếp tốt là chìa khóa cho mối quan hệ tôn trọng và yêu thương lẫn nhau. Khi ai đó than phiền – đặc biệt là với giọng tiêu cực, chỉ trích – chúng ta không muốn nghe nữa. Tệ hơn, họ có thể khiến ta phòng thủ và tranh cãi.

Ngoài ra, tránh phàn nàn liên tục về một vấn đề hết lần này đến lần khác trong thời gian ngắn. Người nghe chắc chắn sẽ bực bội.

Thay vào đó hãy thể hiện bất bình của bạn với giọng điệu bình tĩnh, mềm mỏng và tránh sử dụng từ ngữ nặng nề, đả kích. Đầu tiên, cố gắng để hiểu đối phương và tiếp theo, cố gắng để đối phương hiểu bạn.

Lắng nghe và tìm hiểu tại sao người bạn đời làm những thứ khiến bạn khó chịu. Hãy cho họ biết là hành vi đó khiến bạn không vui – với thái độ yêu thương, quan
tâm, góp ý.

Một cách tốt để thực hành điều này là cứ mỗi vài tháng, dành thời gian để ngồi xuống với nhau và liệt kê những thứ khiến bạn không hài lòng về người kia. Thử giới hạn 10 điều cho mỗi người và sau đó hứa sẽ cố gắng cải thiện cùng nhau.

Bằng cách này hai bạn sẽ “không ai thua ai” và tạo không gian để cải thiện mối quan hệ thay vì chỉ phàn nàn, chỉ trích.

Điểm mấu chốt ở đây là nếu bạn thường xuyên cằn nhằn người bạn đời, họ sẽ bắt đầu liên kết cảm xúc tiêu cực và stress cho bạn. Qua thời gian, những cảm xúc tiêu cực này sẽ thay thế các cảm xúc tích cực mà họ đã từng dành cho bạn.

Vì vậy, hãy tránh cằn nhằn mà thay vào đó hãy dành thời gian để vui vẻ và trân trọng nhau nhiều hơn.

Xem thêm: Những Chân Lý Về Đàn Ông Là Phụ Nữ Bạn Nên Biết

- Sưu Tầm

Trả lời